Cuộc Sống

Anh đi tìm Em tìm trong mong manh
Cơn mưa đổ khiến đường đi lầy lội
Đành chậm thôi dù con tim rất vội
Đêm tự nhiên dài hơn cả chờ mong
Anh đi tìm Em tìm trong mênh mông
Mơ điều không thể biến thành có thể
Con đường một chiều và dài vô tận
Anh mải đi cần chi lối quay về
Hà nội bây giờ mùa đông đã qua
Lá trên cành không còn xô nhau ngã
Những cánh chim tránh đông về vội vã
Ban mai lung linh trên những giọt sương
Anh vội vàng như sợ hết yêu thương
Sợ bất tận sẽ không còn Em nữa
Sợ những buổi chiều qua đi vô nghĩa
Sợ mọi điều sẽ lại hóa ngày xưa
Mùa xuân đã về với những cơn mưa
Gió rất nhẹ cùng hoa khoe sắc thắm
Anh luống cuống cố kìm hơi thở mạnh
Sợ nồng nàn lại bay mất cùng Em.

Hà nội 7/4/2008
Say tình
4 Góp ý:
Và mùa đông cứ thế lặng bên sông
Một chúc hoà mong manh làm lãng đãng
Cuối đường chiều ngơ ngẫn tiếc xuân sang
"...
Đành chậm thôi dù con tim rất vội
Đêm tự nhiên dài hơn cả chờ mong
..." --> ừa, đi chậm thôi kẻo ngã, hì hì
"...
Con đường một chiều và dài vô tận
Anh mải đi cần chi lối quay về
..." --> Á à, anh st đi xe vô đường 1 chiều à?! Hehe.
"...Vì sợ nồng nàn bay mất cùng Em..."
Uhm, uhm, thế ra Em bay mất tiêu rùi á?!
Khổ thân thế!
Hihi, hihi. Đã hứa sẽ "đâm thọt" là sẽ ... thọt mà :-).
Thôi em chuồn đây ạ! :-)
Chúc "Có thơ đây" tiếp tục ... hihi :-)
Gởi góp ý mới
<< Trở về