» ngoisaoblog.com » Nghe nhạc » Viết bài » Đăng hình
Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007

Mạo danh Blog !
Điểm Ngôi sao Blog: 51 (9 lượt)
| Bình chọn:

Blog trở thành cơn bão cuốn vào thế giới Chatter, người ta nhìn nhận Blog là đại diện cho tiếng nói của mỗi cư dân mạng, Các Visitter Blog xem Blog mà họ viếng thăm là "cơ quan ngôn luận" của chủ nhân thì...nguy cơ giả mạo dần thực sự đáng báo động hơn bao giờ hết.

PV Hãng TTX Con vịt cồ: Kent

Từ "chàng Copyrite" đến "nàng Paste".
Lâu lâu dạo quanh vủ trụ vô vàn các Blog, chuyện trùng ý tưởng giữa các Blogger sẽ không hẳn lạ khi họ chỉ là hai hạt cát trong thế giới mấy chục triệu Blog bao la rộng lớn. Nhưng giống nhau đến từng câu chữ thì cần phải xem xét lại. Vâng, một bài viết hay muốn chia sẻ bạn bè cùng đọc, ai cũng khuyến khích. Người lịch sự và tôn trọng người viết hẳn sẽ trích nguồn, hoặc trích link chủ nhân bài viết. Chuyện đáng nói khi vấn nạn ăn cắp nổi buồn, niềm vui của người khác, đem trưng lên Blog của họ đặt cái bút danh kiêu sa, đóng dấu "cái cộp"  đang dần trở nên phổ biến...
Kent mới qua Blog của BamBi, được đọc bài viết cua Teppi và đã dc BamBi xác nhận cho rằng Entry "Tớ Yêu Blog !" do chính teppi viết. Phải nói bài viết rất hay, nhưng lạ một điều là bài này Kent đã dc đọc cách đây gần 1 tháng. Giống đến từng câu chữ, chỉ khác mỗi cái Tit ( Tớ yêu Blog ! ) Bài viết dc thời báo Sành Điệu đăng đầu tiên, sau đó là NgoiSao.Net, ThanhNien... và rất nhiều báo khác. người viết lấy bút danh là Lê Thái, chuyện khác lạ ở chổ BamBi cho biết đứa em của BamBi ko phải là Lê Thái. ???
Vấn nạn "cướp entry" của Blogger cũng nhan nhản trên khắp các dịch vụ cugn cấp Blog khác như Yahoo, My Opera, Blogger.com..., người ta dễ dàng nhìn nhận rằng các Entry hay, thu hút dc nhiều bạn đọc lại dc "xào" nhiều nhất, người ta chẳng thèm in nghiêng hoặc bỏ trong dấu kép, cứ "xồng xộc" đưa lên rầm rầm cứ như hôm nay tôi buồn hoặc vui vậy, cứ như chính họ là người đã trãi qua sự việc, cứ như họ có cùng tâm trạng và diễn biến. Cứ như....cứ như... ! Blog được các " kẻ mạo danh" tận dụng nhiều "đất" nhất phải nói đến CuongOz, Natalie, Kit... cũng chính bởi những entry của họ có sức cuốn hút lớn với các Blogger khác nên không sớm thì muộn, những kẻ giả mạo cũng sẽ lộ dần bản chất. Nhưng, họ làm thế để làm gì nhỉ ? Họ đang biến Blog của mình thành ngôi nhà đông nhưng không vui, nhiều người ghé thăm, nhưng lại không phải thuộc về họ, "sổ đỏ" lại là của kẻ khác, họ đang tự lùa dối chính bản thân....có lúc nào sẽ cảm thấy cô đơn trên Blog của chính mình ko ?

Đâu chỉ là "nỗi buồn đi vay niềm vui đi mượn", ẩn sau những Blog giả mạo còn nhiều vần đề cần báo động.
Vâng. Blog là cái gì để có thể đại diện cho chủ nhân nó, chuyện không chỉ dừng lại ở hiện tượng xào bài, Blog dc lập ra dựa trên các yếu tố Avarta, Theme, các nhật ký theo thời gian, Tên Blog... điều đáng ngại là các Blog liên kết với nhau dựa theo đường Link và đường Link đó lại có sẳn ngay trên comment Blog hoặc Friend List. Chuyện gì sẽ xảy ra khi tất cả những thứ đó đèu có thể lặp lại trong một thời gian ngắn. Ngay Blog của tôi, nếu không dc nhiều bạn biết đến, hoặc nhớ Link có chăng một người nào đó cũng lập ra y hệt và đăng ký một cái Link http://ngoisaoblog.com/donghoii8x  sau đó Save theme, Avarta, các bài viết chẳng hạn. ??? Thì những Blog lâu nay đang đặt Private bỗng nhiên đặt lại Puclish hoặc ít dc chú ý qua các đường link lại bi giả mạo thì thử hỏi có đáng sợ không ?
Chuyện có Friend gữi cho tôi 1 Mess : "Xin lỗi tất cả những người bạn trong Blog của tôi, có kẻ đang mạo danh Blog tôi và cũng làm y hệt, đến tôi cũng khó phân biệt được, từ bài viết đến hình ảnh... Hắn dùng nó, comment những lời "nhỏ nhen" để hạ thấp uy tín của tôi trên các Blog bạn bè, không biết làm thế nào để chứng thực dc...chẳng lẽ tôi phải đóng cữa đứa con tinh thần của mình sao ? Tôi chỉ muốn khóc thôi ! "
Vậy là ngoài ăn cắp các bài viết, sau thế giới Blog đang hình thành những Blog ảo, dùng để hạ thấp uy tín các Blogger nhằm trả thù cá nhân hoặc chỉ vì.... "thích chơi vậy" .

Có lúc nào bạn tưởng tượng ra đứa con của mình bị người khác cướp đi mất không ? Có lúc nào bạn bị những người khác bổng nhiên mạt sát thẳng tay, dùng những ngôn từ thô lỗ nhất để nói chuyện...mặc dù...hình như tôi không làm phiền gì ai hết.

Cần đặt ra luật ...bản quyền cho các Blog ?
Khi tình hình giả mạo đang lan tràn, nhiều Blogger phải đứng trước nguy cơ đóng cữa ngôi nhà của mình, không có ai bảo vệ họ trước thế giới ảo.
Đã đến lúc công ước Bern cũng cần phải dc đặt ra ngay trên chính sân chơi ảo. Các Blogger cần được bảo vệ chính đáng.

Tôi nghĩ vậy !

Hồn Việt - Kent >> 10:34 PM 23 góp ý

23 Góp ý:

Vào lúc 06:16 AM | Thứ Hai, ngày 09 tháng 04, 2007, **R*E*D**G*H*O*S*T**
145145HU VIET DAI GOM. TUI CUNG BAT BINH LAM NHUNG BAN PHAI NEU RO HON CAC BIEN PHAP CHU BAN NGHI VAY MA BAN CHUA LAM VAY BAN NEN KEM THEO LOI KHUYEN CHO CAC BAN KHAC DI

Vào lúc 08:54 PM | Thứ Ba, ngày 27 tháng 03, 2007, 5thanhcuchi
5thanhcuchihay tha thu cho nhung nguoi nham lan
nhung du sao ho cung giup cho nhung bai hay con song mai
nhung khong the xuc pham den moi nguoi khac hoac co y lam hai cac trang blog khac
phai co 1 cach gi do de giai quyet van nan tren
phai ton trong ban quyen tac gia

5 thanh cu chi
thanh_phanrang@yahoo.com

Vào lúc 05:29 PM | Chủ Nhật, ngày 25 tháng 03, 2007, Khải Hoàn
khaihoanXưa nay mọi kẻ mạo danh kết cục rồi cũng chẳng ra gì. Đạo văn, đạo thơ, đạo công trình ....cũng đều chung số phận lạnh lùng bị khinh rẻ cả. Vừa qua tôi thấy một bài hay trên báo nước ngoài , phải gửi email xin phép cho đăng phổ biến. Chủ báo đồng ý, còn tác giả của bài viết thì chưa trả lời. Vậy là không dám đăng và vẫn kiên trì ... chờ. Nếu họ không cho đăng thì cũng đành vui lòng chứ không thể giận họ.
Xem ra chuyện mạo danh mà bạn Kent nêu thì nhiều hiện tượng xa lạ với nhân cách.Nhưng xã hội có những hành vi như thế càng tôn thêm vẻ trong sáng của những người hiền, công minh chính đạo.
Có lẽ cũng nên thống nhất cách sao chép tác phẩm như thế nào là đạt sự văn minh văn hoá tối thiểu.
Nên chăng ?

Vào lúc 12:37 AM | Thứ Hai, ngày 19 tháng 03, 2007, Lão Đạo Sĩ
nvhlaBác Kent nói rất có lý ! Nhưng hỡi ôi, ngoài đời người ta còn đạo văn, đạo nhạc, đạo thơ, đạo hình ảnh, đạo ý tưởng, đạo công trình nghiên cứu khoa học ... nói chung là đạo tất tần tật ... và thoải mái tung hê là của mình ... cho đến khi lòi mặt chuột còn cãi cùn. Thì ở cái thế giới ảo này làm sao mà ngăn được chuyện đạo bài....

Vào lúc 09:36 PM | Thứ Bảy, ngày 17 tháng 03, 2007, tocmay
tocmayà anh Kent ui, làm cho tocmay một cái dấu đỏ giống anh nhé...

Vào lúc 09:35 PM | Thứ Bảy, ngày 17 tháng 03, 2007, tocmay
tocmayhơ hơ, sao nhộn nhịp thế...ko biết bài viết mình có bài nào nằm trong blog nào không, vì đâu có thể vào hết dc từng blog chứ...

Vào lúc 03:46 PM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Andre
andreCũng xuất phát từ ý thức việc làm kém hoặc dân tình nhiều người chưa có thói quen để nguồn lấy từ người khác , sự vô tình này có thể châm trước nhưng lấy bài của người khác ko nên để tên của mình

Giả danh blog có 2 mục đích : 1 là muốn ăn theo , ăn theo kiểu này quả là kém cỏi ko có 1 chút sáng tạo nào . 2 là với mục đích xấu , mạo danh để hạ uy tín người khác, dù với mục đích nào ít ai có thể chấp nhận 1 việc làm như vậy ...

Vào lúc 08:02 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Hồn Việt - Kent
donghoi8x@ Bạn Vô Danh : Ở đây mình không chỉ trích việc đưa những bài viết hay lên để chia sẻ cũng mọi người. Mình chỉ nói đến hiện trạng đang xảy ra: Có một số Blog Mạo Danh để dùng hình ảnh của một Blogger bất kỳ và tuyên trền hoặc có những ngôn từ không hay.
Ai sẽ là người thấy đau khổ nhất khi đứa con tinh thần của họ bị thay tem dán mác ???? Ai là người chứng minh cho người bạn của Kent rằng : nó không phải là người đi comment bậy bạ ở các Blog khac ? Có phải ai cũng biết và hiểu cho nó điều này không ?

Vào lúc 07:57 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, .»-(¯`* Bambi *´¯)-».
bambiNói đến bản quyền, hôm triển lãm các bài viết của ngoisaoblog ở NVH Thanh Niên, Bambi có dạo kỹ một vòng và tròn mắt trước một bài viết.... Dụi mắt lần nữa mới dám khẳng định đó là bài "TUỔI THƠ" của mình đang được nằm chiễm chệ bên một Blog khác của một anh lãng tử hay gì gì đó (tớ ko nhớ lắm)...

Kỳ ghê, bài của mình đc đem triển lãm nhưng lại là ở 1 Blog khác, với cái tên của người khác.

Vào lúc 07:42 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, .»-(¯`* Bambi *´¯)-».
bambiBambi đã đính chính bên Entry của mình:


Trích:
(Bambi: Cậu em, chị xin phép cop bài này của em vào trang ngoisaoblog của chị đc ko? Có ghi rõ xuất sứ đàng hoàng. Bài này là "công cụ tuyên truyền" rất hữu hiệu cho Blog đấy...
Teppi : Chị thích lấy thì lấy còn không phải ghi tên em đâu...
Đây là những dòng trao đổi trên trang của Teppi)


Đính chính : Sau khi Entry này được post, có nhiều bàn tán về tác giả bài viết này là Lê Thái hay Teppi...
(Bài này Bambi lấy từ trang của Teppi)
Hôm nay, Bambi xin đính chính lại và thành thật xin lỗi tác giả cũng như các bạn. Tất cả là lỗi do mình vì đã không tìm hiểu và không trao đổi kỹ thông tin với Teppi trước khi post


Xin nhắc lại một lần nữa, tất cả là lỗi do Bambi, mình sẽ rút kinh nghiệm. Mà không, chắc sẽ "tởn" tới già luôn không dám "quảng cáo" bài của ai nữa quá.

Vào lúc 05:54 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, (vô danh)
Gửi Kent! Mình vừa đọc bài " Mạo danh Blog" của bạn. Bạn nói rất hay và rất đúng" thế giới Blog dù là ảo nhưng vẫn cần được bảo vệ, những người viết Blog cần dược bảo vệ" vì thế mà các trang web khác người ta yêu cầu, ai muốn sử dụng blog thì phải đăng ký và đóng một số tiền, như là tiền bảo vệ vậy.
The nhưng việc một người dùng bài viết của người khác, đưa vào Blog của mình thì chưa hẳn người đó là kẻ đạo văn? Vì sao...vì theo mình nghĩ đó có thể là một bài viết hay và người chủ blog muốn đưa lên để mọi người cùng đọc, cùng chia sẽ. Việc thiếu xót ghi tên tác giả vào cuối bài viết cũng là việc đáng trách nhưng ta hãy nhìn về hướng khách quan và cảm ơn người.... bạn thấy đó, liệu khi dùng bài viết của người khác đưa vào trang Blog của mình thì tác giả được gì, lợi nhuận gì? không có mục đích lợi nhuận nào đặt ra ngoại trừ muốn mọi người cùng đọc và cùngc hia sẽ một bài viết hay....

Vào lúc 04:52 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Hồn Việt - Kent
donghoi8x@ Anh Riêu: Xấu nhá, lại rủ cả Kent đi nhậu nữa. Thui thui, K bỏ nhậu dc 2 tháng nay rồi. Hihi.
Vấn đề bản quyền trong bài viết nhân quyền đàn ông đó Kent đã viết thế này : Thư A gữi B, B gữi C, C gữi....K Tức là đã đặt nó vào dạng lưu truyền và không thể tìm ra chủ nhân thực sự.
Xét về mặt bản quyền của một tác phẩm truyền miệng trong dân gian, người ta ko tính đến bản quyền. Ca dao dân ca, cũng là một hình thức như vậy.
@ All :Dấu mộc này làm không hkó đâu, chỉ cần có PS và vài thao tác. 10 người đặt hàng đầu tiên. Tớ sẽ làm ! ^__^
@ BamBi: Kent cũng choáng giống BamBi vậy ! Y___Y

Vào lúc 04:04 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Rieu
rieu06Ồ, Kent ơi, có phiền lòng? (hỏi nhé bài 'Ngày nhân quyền...' (http://ngoisaoblog.com/m.php?u=donghoi8x&p=27668 -ThanhBinh bảo có trong ai đó rồi mà?)

Chỉ Mint nhà ta là thực hiện nhất nhất 'bản quyền' đó: lấy nguồn nào thôi... (mấy ảnh bóng đá đó, hê)

Ờ nếu ghi tên tác giả thì tốt quá, còn không chưa rõ thì ta chỉ ghi thêm câu Từ mạng/hay từ Net, còn khoẻ nhất thì ST trong 2 dấu () thôi.

Ờ, nhân đây cũng ngoài luồn tý, mấy Blog mà BTC chấm đạt thứ hạng top 20 của Hội thi vừa qua đó, tớ thấy có 1 số bài chỉ vào google gõ mấy chữ là list ra cả danh sách trong... net. Là do những bài này cũng không ghi từ nguồn nào cả, nên mới thử gõ vậy, té ra là bài đã có trên Net. Không rõ BTC có biết k, nhưng nó đã trong hàng top của cuộc thi rồi?

Vào lúc 03:56 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, (vô danh)
Nếu mà quả tình mà sự việc nó lại gay go như vậy. Chắc phải "học tập" anh Kent: mỗi người làm một con dấu, một biểu trưng riêng cho mình để "ký tên" ở phía dưới. Bài viết nào không có "biểu tượng" này coi như đồ giả mạo!!!
Hoặc học tập cách mà các nhà cung cấp blog lớn hay làm: cung cấp công cụ chống bôi đen nội dung blog -> không thể copy hay paste gì cả. Hoặc sử dụng một một đọan mã javascript vô hiệu hóa chuột phải...
Các anh chị nghĩ sao???

Vào lúc 02:15 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Người đưa tin
chuyenbenleAnh xin cai bai cua chu nhe, vut sang 360 quang ba ngoissaoblog 1 cai
hihi

Vào lúc 12:51 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, {saolun}
saolunNếu ai cũng có thể " sắm" cho mình một cái "dấu triện" như Ken thì tốt quá...:)

Vào lúc 12:19 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, .»-(¯`* Bambi *´¯)-».
bambiVừa vào blog của mình, thấy phần góp ý của Kent và đọc tiếp cái Entry này của Kent, choáng váng cả mặt mày.
Đến giờ Bambi vẫn chưa biết rõ sự thật nên ko dám nói gì trước vì hiện giờ Bambi vẫn chưa liên lạc đc với Teppi.

Bambi đang cố gắng liên lạc với cậu ấy và sẽ có câu trả lời sớm nhất về bản quyền.

Lần đầu tiên trong đời muốn đem bài của người khác đi "quảng cáo" (có ghi rõ bản quyền) mà lại gặp "sự cố" này, chắc "tởn" tới già quá!

Vào lúc 12:17 AM | Thứ Năm, ngày 15 tháng 03, 2007, Thanh Bình 090
thanhbinh090Có nhiều chuyện được gọi là bất ngờ.

Vào lúc 11:31 PM | Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007, Mint
nhatranThích cái mộc mang dấu ấn của Kent :)
Vấn đề mà Kent đề cập chỉ có thể giải quyết tùy thuộc vào chính ý thức, nhận thức của mỗi người. Ý thức, nhận thức kém thì ... biết làm sao!

Vào lúc 11:06 PM | Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007, Mint (vô danh)
Thích cái một mang dấu ấn của Kent :)
Vấn đề mà Kent đề cập chỉ có thể giải quyết tùy thuộc vào chính nhận thức của mỗi người. Nhận thức kém thì ... biết làm sao!

Vào lúc 11:00 PM | Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007, Rieu
rieu06VẠy hả Kent? Bài trên Bam cũng của LeThai à...? (dạo này ít đọc quá... nguy hiểm thật). Bam giải thich thế nào? Của Tepp hay LeThai?
Cảm ơn Kent đã bắt sâu... và đã cảnh báo.

Vào lúc 10:59 PM | Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007, Người đưa tin
chuyenbenleMột biện pháp khác, bạn hãy ghi: "Blogger có thể copy lại bài viết này nhưng đề nghị phải ghi rõ nguồn" hoặc cứng rắn hơn: "Đề nghị ghi rõ nguồn khi lấy lại bài viết này". Nếu có thể, bạn hãy đưa vào 1 dòng lưu ý: "Nếu tôi phát hiện ai copy mà ko trích nguồn, tôi sẽ áp dụng mọi biện pháp có thể để lấy lại công bằng". Hehe
Bạn nên để dòng lưu ý đó trên đầu bài và cuối bài để người copy phải chú ý.

Vào lúc 10:53 PM | Thứ Tư, ngày 14 tháng 03, 2007, Driver
choidepCó một biện pháp khá hữu hiệu mà các blogger hiện đang áp dụng đó là thấy bài nào copy thì vào nhắc nhở. Nhắc đến khi nào chủ blog đó phải đính chính thì thôi. Biện pháp này khá hay vì nếu chủ blog ko có động tĩnh gì sẽ bị các blogger khác tẩy chay. Mọi người thử xem

Gởi góp ý mới

<< Trở về

Blog donghoi8x
mr.haianh mr.haianh
(đã offline)
donghoi8x Tên:
Hồn Việt - Kent
Nơi cư ngụ:
Đồng Hới., Vietnam
Số điểm của Blog này là 4412 (số lần vote: 788)


Lưu bút
hangkt32f Tôi đi tìm em, còn em đi tìm ai
Để đôi khi tiếng thở dài hoà chung
Gần nhau sao chẳng yêu cùng
Đơn phương tôi cứ thuỷ chung một mình
Trái tim tôi vẫn để dành
Cho em, người vốn vô tình với tôi
  gởi lúc 20:26 17/12/2007
hangkt32f Tang anh 6 diem dau tuan ! AN toan gioa thong la tren het nghe
  gởi lúc 19:56 17/12/2007
hangkt32f Chuc anh vui ve ha ! Con gai KT thi da sao ! lang man phet do nha!
  gởi lúc 19:56 17/12/2007
donghoi8x ỐI! Comment của anh dài quá. Nhưng anh phân tích, tâm sự rất đúng.
Thân!
  gởi lúc 17:58 17/12/2007
tiengiangquetoi Tôi là người Việt Nam


Tôi chính thức trở thành một trong tổng số hơn 80 triệu công dân VN vào một ngày sau khi đất nước đã thống nhất được tám năm. Tôi không biết nhiều về chiến tranh, nhưng tôi biết về những hậu quả của nó. Tôi không thích người ta nhắc đến VN với những cụm từ như "Vietnam War", đó là chuyện của quá khứ. Tôi muốn thế giới gọi nước tôi đơn giản bằng hai từ Việt Nam.

Tôi thích chêm tiếng Anh vào những đoạn blog, những câu chat của mình trên mạng với bạn bè người VN, nhưng tôi rất "kị" chêm tiếng Anh trong lúc nói chuyện. Khi nói chuyện, tôi nói tiếng Việt, khi viết bài, tôi dùng tiếng Việt và tự hào mình có thể viết đúng chính tả (chuyện không đơn giản đối với giới trẻ VN hiện nay).

Là người VN, tôi cảm thấy xấu hổ khi không thể giúp một người bạn nước ngoài xác định Lê Thánh Tôn và Lê Thánh Tông là tên của một hay hai vị vua khác nhau. Dù tôi đã cố gắng tìm đọc nhiều sách về lịch sử VN, nhưng tôi không thể nhớ được gì về lịch sử nước mình.

Tôi đã ăn thử nhiều món ăn nước ngoài, nhưng tôi vẫn thích ăn đồ ăn VN hơn, vì món nào cũng ăn kèm với rau, mà tôi thích ăn rau. (Tôi nghĩ có lẽ không nước nào trên thế giới sử dụng nhiều rau trong bữa ăn như ở VN) Tôi thích ăn gỏi ngó sen, phở, bánh bèo, bánh cuốn, bánh xèo, cơm tấm,...Tôi tự hào VN có nhiều món ăn dân dã mà lại rất ngon.

Như những người VN khác, tôi cũng có một chiếc xe máy và một cái bằng lái xe. Tôi không thể tưởng tượng nổi cuộc sống sẽ ra sao nếu một ngày kia trên đường phố VN vắng bóng chiếc xe máy. Tôi ghét cảnh kẹt xe, tôi ghét tiếng còi xe ồn ào trên đường phố, nhưng nếu một ngày không có xe máy, cuộc sống của tôi sẽ gặp nhiều rắc rối và trở nên buồn chán lắm. Tôi thích chạy xe trên những con đường có hai hàng cây xanh của Sài Gòn vào những tối tháng ba, tháng tư và tháng năm. Đó là thời điểm cây thầu dầu nở hoa. Tôi thích hít thật sâu cho căng đầy lồng ngực mùi hoa nhẹ nhàng thoang thoảng đó. Đó là một cách giảm stress mà nếu đi bằng xe ôtô, bạn sẽ không thể cảm nhận được.

Tôi ít có dịp mặc áo dài, mà thân hình tôi cũng không đủ đẹp để tự tin diện bộ áo dài lên người, nhưng tôi đã may cho mình một bộ áo dài, chỉ để treo trong tủ. Bởi còn gì tệ hơn nếu một cô gái VN không có ít nhất một bộ áo dài cho riêng mình?

Tôi ghét chế độ thi cử, giáo dục của VN hiện nay, vì nó cho ra lò những con người bị khuyết tật về mặt kiến thức. Tôi mong tân Bộ trưởng Giáo dục Nguyễn Thiện Nhân sẽ thực hiện được lời hứa của mình để năm, mười năm nữa, giáo dục VN sẽ khác.

Tôi ghét thói quan liêu, hành dân của những quan chức nhà nước. Tôi ghét bệnh thành tích, tôi ghét tham nhũng. Tôi ghét xã hội còn quá nhiều bất công. Nhưng tôi hài lòng với chế độ chính trị hiện tại. Nhờ nó mà nước VN ổn định, không có chiến tranh, không có khủng bố, không có đổ máu. Tôi thấy mình may mắn được là người VN, được sống trong một đất nước thanh bình.

Nhiều người VN vẫn ôm mộng ra đi, đến sống ở những miền đất hứa xa vời nào đó. Tôi biết nhiều người chán ngán cuộc sống hiện tại ở VN, và ước mơ được sống một cuộc sống văn minh, lịch sự, hiện đại hơn là điều chính đáng. Nhưng tôi sẽ không ra đi như họ. Tôi sẽ đi khỏi VN, để du lịch, để học hỏi ở nước ngoài, nhưng tôi sẽ không sống ở nơi nào khác ngoài VN. Liệu có nơi nào trên thế giới mà khi cần bất cứ thứ gì, bạn chỉ cần mất vài phút đi bộ là sẽ đến được chỗ bán? Chắc chắn chỉ có ở VN, nơi mà 90% cửa hàng bán lẻ là những hàng quán do tư nhân làm chủ.

Tôi là người Việt Nam từ trong cái tên của mình. Trong tên của tôi có lót chữ Thị. Đó là tên lót mà hầu hết phụ nữ VN đều có. Đó là một nét độc đáo trong cách đặt tên của người VN, mà sau này nhiều người đã bỏ đi. Họ đặt cho tên con gái họ những cái tên mỹ miều không có "Thị". Chữ "Thị" làm cho tên của tôi dài dòng hơn, nhưng nhờ nó mà những người chưa gặp mặt sẽ biết ngay tôi là phái nữ. Chữ "Thị" làm cho tên của tôi có cảm giác quê mùa, "thị mẹt" hơn, nhưng tôi vẫn in đầy đủ tên Nguyễn Thị Thanh Trúc trên danh thiếp của mình. (Tôi biết nhiều người đã bỏ chữ Thị ấy đi, đó là một sự chối bỏ chính con người mình).

Tôi sẽ không nói tôi yêu VN, vì tôi thật sự không cảm thấy như thế. Tôi sẽ chỉ nói tôi thấy vui khi được là người VN, được sinh ra và lớn lên ở VN, và tôi mong rằng nếu có chết, tôi cũng sẽ được chết trên nước VN.

Tôi là người Việt Nam.
  gởi lúc 18:34 16/12/2007
Xem tất cả

Bạn bè
conbelolem
choitre
bambi
vnusa
juliahong121
isateam
trinhngocson
trinhngocson
tanphat


Đường dẫn yêu thích

    Các bài viết trước


    Powered by Ngoisaoblog.com