Nếu em không phải là một giấc mơ
| Điểm Ngôi sao Blog: 35 (6 lượt) |
|
|
Em yêu quý! Chị muốn viết những điều riêng, thật riêng cho em, thực ra là viết riêng cho chị thì đúng hơn, vì có bao giờ em đọc được nó đâu, vì có bao giờ em biết được đâu. Nhưng chị vẫn viết, viết riêng cho mình, viết để cảm thấy mình nhẹ nhàng hơn. Em yêu quý! Chị đã gọi em như thế bao giờ chưa nhỉ? Chưa, đúng không? Vì chị và em chẳng bao giờ nói những điều tình cảm như thế cả, nó sẽ không giống như em và chị vẫn từng nói chuyện đúng không? Thế mà thế đấy, chị quý em, rất quý em, buồn cười quá đúng không? Chị vẫn nhớ lần đầu tiên quen em, bình thường, chị vẫn hay để nick sáng, hôm đó, tự nhiên có một cái nick rất lạ: Thiensudianguc_313 nhảy vào nick của chị với giọng đầy đe dọa: “Ê, thiên sứ đến bắt người đây”, chị thấy buồn cười quá, đã nhảy vào nick của người ta không thèm chào hỏi gì, lại còn dọa người ta nữa, chị bảo: “Thiên sứ gì, có mà quỷ sứ”, em cũng chẳng hiền lành gì: “Ừ, quỷ sứ đấy, có sợ không” chị đùa: “Sợ quá, sợ quá…” thế là quen nhau…. Và cũng từ đó, chị gọi em là “thằng quỷ nhỏ”, tại sao chị lại gọi thế, em vẫn thắc mắc thế mà, đúng không? Không phải em giống Quỳnh “thằng quỷ nhỏ” trong truyện “Thằng quỷ nhỏ” của Nguyễn Nhật Ánh đâu, vì Quỳnh xấu trai, còn em thì ngược lại (theo như lời em nói), mà vì em nghịch ngợm, thông minh, và vui vẻ, nên chị gọi là “thằng quỷ nhỏ” thôi, mà chị thấy cái nick đó còn hay hơn cái nick của em nữa kia, nên chẳng bao giờ chị gọi em là thiên sứ cả, có may lắm thì gọi là quỷ sứ mà thôi. Chị lại bắt em gọi chị là thiên thần, thiên thần ú…Em không bao giờ gọi chị là thiên thần cả, em bảo chị mà thiên thần gì, chị có mà là ác quỷ ấy. Hai chị em cứ vậy, rồi quen nhau, rồi thân mật hơn, rồi bắt đầu chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống. Bắt đầu từ một cái nick ảo, trong một cái mạng ảo, ban đầu, chị cũng nghĩ nói chuyện với em cho vui thôi, và chị cũng không tin lắm những gì em nói, nhưng càng ngày, chị càng tin em nhiều hơn, chị tin có một Quân rất thật, có một Quân hồn nhiên, có một Quân nghịch ngợm, đầy cá tính, và tình cảm… Chị tin tất cả những điều em nói, dù biết rằng có thể không thật, dù biết rằng chỉ là mạng ảo, những con người cũng ảo… Và chị đã nói với em, khá nhiều, về chị, về cuộc sống, về gia đình… Chị đã nói những điều rất thật, và cũng tin em đã nói những điều rất thật… Em nói trường em biểu diễn văn nghệ, có tiết mục của em, em muốn chị đến, ban đầu, chị không tin, nhưng em thuyết phục rất tốt, và chị tin, chị nghĩ nhất định mình sẽ tới, dù có thật hay không. Vì chị tin, khi mình rất thật với người ta, người ta sẽ không dối mình, đó có thể là một suy nghĩ không thực tế, nhưng gia đình chị, nhưng nhà thờ, đã dạy cho chị cái nhìn như thế về cuộc sống, và chị nghĩ sẽ xuống trường em, nhưng không kịp, chị xong những việc phải làm thì đã quá trễ giờ, thế là lỗi hẹn cùng em… Chị lại nghĩ nhất định ngày 22 tháng 12 chị sẽ xuống chỗ em, vì chị tin em, một Quân có thật… nhưng chị lại về quê, không xuống được, lại một lần lỡ hẹn với em, và nợ em một chầu kem, một bó hoa nhân ngày quân đội nhân dân Việt Nam… Giáng sinh, em là người đầu tiên , rồi đến Ngọc Anh nhắn tin chúc mừng chị, chị rất vui và hạnh phúc, và vui hơn nữa là lần đầu tiên em nói chuyện rất tình cảm, em gọi chị là thiên thần… Đêm giáng sinh, chị đi lễ, rất khuya, và rất lạnh, có một tin nhắn làm ấm lòng chị, em nhớ là gì không? Đó là tin nhắn của em, em hỏi :”Em có thể nói với chị một điều rất quan trọng và nghiêm túc được không?” Chị bảo: “Được chứ” Và em nói: “Em muốn làm em của chị, em muốn nhận chị làm chị gái”. Trời ạ, vậy mà làm người ta lo chết đi được, cứ tưởng có chuyện gì hệ trọng lắm, chị thấy vui, rất vui, và ấm lòng với tin nhắn ấy, em có biết đó là món quà giáng sinh rất lớn của em dành cho chị không? Đó có lẽ là món quà giáng sinh tuyệt vời nhất của chị…. Rồi một ngày không thấy chị online, em kêu gào lên bằng tin nhắn, rằng chị đi đâu thế, lên mạng đi, em muốn nói chuyện, rằng sao chị không muốn nói chuyện với em…. Rồi khi thấy chị, em lại đá “bụp” một cái lên màn hình, và giọng bao giờ cũng rất kiêu ngạo: Ê, chị đi đâu đó? Nghe chả có tí tình cảm chị em nào, nhưng chị cảm nhận được, đằng sau những cái đó là em, một em đầy lo lắng cho chị khi em nói: “Chị có chuyện gì phải không? Em linh cảm thấy thế, sao chị không nói với em?” Vậy đấy, và chị tin, rất tin, những tình cảm của chị em mình không hề ảo, mà là thật, rất thật, chị đã thực sự coi em là một cậu em trai, thông minh, nghịch ngợm, cá tính, và đôi lúc trẻ con…
Thế mà giờ đây… những cái chị nghĩ nó rất thật ấy lại là ảo, ảo đến vô cùng, ảo như cái nick ảo của chị, của em, ảo như cái mạng ảo này, ảo như chưa bao giờ là thật. Giờ đây… chị thấy khi bỏ hai cái nick kia, chị và em chẳng hề quen nhau, chẳng hề là chị em, chẳng hề chia sẻ cái gì với nhau cả, là thế đấy, tình cảm bắt đầu từ internet là vậy đấy…. Chị buồn, rất buồn em biết không… Tại sao lại thế, đã bao lần chị hỏi mình như vậy đấy. Vì sao em biết không? Vì em và chị giống nhau, rất giống nhau. Đã có lần chị nói rồi đó, em còn nhớ không? Rằng chị và em rất giống nhau, vì giống nhau nên rất dễ đồng cảm, nhưng lại rất dễ xa nhau. Chị nóng nảy, cá tính, hiếu thắng, hay tự ái vặt, em cũng thế, không khác một tí nào, có thể em sẽ chối bay chối biến, rằng em chẳng bao giờ thế cả, nhưng đúng là thế đấy, thằng quỷ nhỏ của chị ạ. Em còn nhớ có một lần, em đang bực tức về chuyện gì đó, em nói: Đàn bà là thế cả mà, chị giận ơi là giận, chị nói lại, hai chị em cãi nhau, em out cái bụp, chị cũng out cái bụp, chả thèm chào nhau lần nào, hôm sau, em để lại offline cho chị: Chị lớn rồi mà như trẻ con ấy, hơi tí là dỗi, rồi một ngày nào đó chị sẽ hối tiếc, mai mốt này có gì đừng gọi thằng em này nhé, chị bực ơi là bực, chị nghĩ: Không chơi thì thôi, cũng chỉ là một cái nick ảo thôi mà… Thế mà mấy hôm lại thấy em nhảy vào nick chị, đá cái bụp lên màn hình, rồi lại vẫn giọng nghênh ngang ấy: Ê, chị đang làm gì đó? Chị hỏi: Tưởng dỗi rồi kia mà, em hồn nhiên: Hôm đó em đang bực. Thế đấy, em và chị giống nhau, trẻ con, rất trẻ con, và hiếu thắng, rất hiếu thắng… Nhưng lần này thì thật, không còn giận hờn, không còn chọc nhau nữa…Tại sao lại thế, tại sao lại thế hả em? Đến bây giờ, thật sự chị cũng không biết em và cậu ấy, có phải là một không nữa, chị lúc nào cũng tin em, rất tin, nhưng chị thấy em và cái nick kia, giống nhau, rất giống nhau, và chị sẽ không bao giờ tha thứ cho em, nếu em lập ra hai cái nick để đùa chị… Chị tưởng tượng bọn em đang phá lên cười vì sự cả tin của chị, là chị thấy không thể chấp nhận được rồi, nếu em lập ra hai cái nick, thì không phải là em dấu chị, mà là em cố tình lừa chị. Chị đã tin, rất tin em, và điều đó không thể chấp nhận được em hiểu không? Có thể bọn em đang cười sự cả tin ngốc nghếch của chị, nhưng chị vẫn muốn nói với em rằng: Trên đời, nếu em mất của cải, tiền bạc… em có thể lấy lại được, nhưng nếu mất niềm tin, em sẽ mất rất nhiều, chị không nói riêng trong mạng ảo này, mà cả cuộc sống thực tế cũng vậy, đừng để mất niềm tin vào cuộc sống, đừng để mất niềm tin ở người khác… Có thể với em, chị chỉ là một cái nick ảo, bỏ đi là xong, không vương vấn gì nữa, thì em đã chẳng nói: Chị cứ coi như chưa hề quen em… đấy thôi. Nhưng với chị thì không, đã từ lâu, em không còn là một cái nick ảo nữa, em là em của chị, là đứa em yêu quý của chị, là một người bạn của chị, em hiểu điều đó không? Em không chỉ là cái nick ảo, em hiểu không? Vậy mà em nói chị: Chị coi như chưa hề quen em… ngốc ạ, làm sao chị có thể làm như thế được, em có biết tin nhắn của em làm chị đau lòng vô cùng không, chị không xóa, nhưng không dám đọc lại nữa, em mà biết, em sẽ lại cười chị đúng không? Vì lớn rồi mà còn ủy mị như trẻ con vậy, đúng không? Nhưng đúng là thế đấy, chị đã buồn, rất buồn Quân biết không? Chị hàng nghìn lần tự nhủ: Thôi, bỏ đi, chỉ là một cái nick ảo, trên một mạng ảo thôi mà, nhưng chị biết, chị bỏ đi không được, vì với chị, em không phải là một cái nick ảo… Có thể cả em, cả chị, sẽ tìm được những người bạn tốt trong cuộc sống, nhưng riêng chị, sẽ không bao giờ quên em, thật đấy em biết không.
Chị sẽ không quên, không bao giờ quên một em nghịch ngợm, nóng nảy, chỉ cần chị bận việc lâu lâu một chút, thế nào cũng bị em đá bụp một cái vào màn hình, rồi hỏi: Ê, trốn đâu mất tiêu rồi? Hoặc: Ê, sao lâu vậy? Hoặc: Ê, chị đang làm cái gì đó?... Chị sẽ không bao giờ quên, một Quân rất giống chị, hơi một chút là tự ái, gọi là tự ái vặt ấy mà, không quên một Quân rất là trẻ con, rất là hiếu thắng, giống chị, lúc nào cũng đòi em hỏi một câu, chị hỏi một câu, và khi chị chưa trả lời câu hỏi của em, thì em cũng nhất định không trả lời, em bảo: Ê, em hỏi trước cơ mà… Chị vẫn nhớ một Quân nói rất thẳng: Em ghét cái nick mới của chị, chả có nghĩa gì cả… nói chuyện một lúc, em bảo: Cái nick này em không thích, chả quen tí nào, out đây, rồi out luôn, hôm sau chị mắng, thì lại bảo lúc đó đi ăn cơm… Chị vẫn nhớ một Quân rất hay ừ mỗi khi nói chuyện, giống chị… Chị vẫn nhớ một Quân suốt ngày mè nheo đòi vụ kem chị còn nợ, chị biết, đắng sau vụ kem mà em đòi, là em muốn chị em mình gặp nhau… thế mà… chị đã giận, rất giận em, để rồi không trả lời cái tin nhắn ấy của em, để rồi em nhắn lại: Thôi, em không còn là một người em của chị nữa rồi… Câu đó làm chị đau kinh khủng, nhưng chị lại không nói với em, nhưng chị lại nhắn lại một lời chúc lạnh nhạt, và tin nhắn của em đặt dấu chấm hết cho những tình cảm thật của chị em mình tại đó… Để rồi chị buồn, chị nghĩ nhiều, nhiều kinh khủng, và buồn kinh khủng, để rồi chị bỏ đi cơ hội cuối cùng có thể gặp em, đó là ngày thứ bảy, và ngày chủ nhật… Chị đã biết em chỉ có thể ra ngoài vào hai ngày đó thôi, chị đã phân vân, chị đã nhắn tin cho em, sao lúc đó em không vui? Em muốn chị em mình không quen nhau nữa đúng không? Và chị do dự, và chị phân vân, và chị quyết định để ngày thứ bảy và ngày chủ nhật trôi qua, lặng lẽ, buồn… Vậy là hết, hết rồi, cơ hội cuối cùng để chị em mình gặp nhau không còn nữa… Chỉ ít ngày nữa thôi, chị sẽ đi xa em, rất xa, và có lẽ chẳng bao giờ gặp em nữa… Điều đó làm chị rất buồn, vì thực sự, chị muốn gặp em, một lần thôi cũng được, cho dù hai chị em như hai đường thẳng song song, không thể gặp nhau tại một điểm nào cả. Thế nhưng cơ hội đã không còn nữa, chị đã buông tay, để mất nó ngày hôm qua…. Tại sao chị lại thế nhỉ? Chị buồn, nhưng chị lại không nói với em, vì chị không biết với em, chị là thế nào, vì chị không biết với em, chị có khác gì hơn một cái nick ảo không? Tại sao em không nói thật với chị, tại sao em không cho chị biết? Để giờ đây, có lẽ chẳng bao giờ chị em mình còn gặp nhau được nữa, chị sắp đi rồi, và những ngày còn lại thì không thể gặp em được nữa…. Chị buồn, nhưng thôi, tất cả là ý Chúa… Em có đọc “Nếu em không phải là một giấc mơ” của Marc Levy chưa? Trong đó, người ta nói khi cận kề cái chết, mới biết cuộc sống đáng quý là như thế nào, trong đó, người ta nói: Mỗi người, mỗi ngày, có một tài khoản 84.600USD tiêu trong một ngày, đến cuối ngày nếu không tiêu hết thì số tiền sẽ tự mất đi và tài khoản ấy sẽ bị cắt bất cứ lúc nào, vậy ta phải nghĩ cách tiêu sao cho số tiền ấy mang ý nghĩa lớn nhất. Số tiền ấy, chính là số giây ta có trong một ngày, vậy ta làm sao để từng giây có ý nghĩa… Ngày hôm qua, chị đã lãng phí ngần ấy số giây, chỉ để buồn và nghĩ về em, chỉ để buồn vì sẽ không còn cơ hội gặp em nữa…. Nhưng thôi,việc gì đã qua, hãy để cho nó qua, chị sẽ không nghĩ nhiều nữa, và em cũng vậy, đừng để một giây lãng phí nào nữa nhé… Và em biết không? Sau phần một “Nếu em không phải là một giấc mơ” sẽ là phần hai “Gặp lại”, phần này chị chưa đọc, chưa biết “Gặp lại” sẽ thế nào nữa. Em với chị quen nhau tình cờ, hai cái nick ảo, trên một mạng ảo, như là một giấc mơ vậy, nhưng tình cảm của chị em mình thì, chị tin, rất thật, không có một chút gì là ảo cả, và chị tin “Nếu em không phải là một giấc mơ” thì nhất định chị em mình sẽ “Gặp lại”, phải không em? Thôi nhé, hãy bỏ qua những gì trẻ con, những gì nóng nảy, những gì hiếu thắng của chị, của em, để chị em mình giữ lại những kỷ niệm đẹp, những ký ức đẹp, và hy vọng em không phải là một giấc mơ..
Chúc em những điều tốt lành nhất trong cuộc sống, tạm biệt em, thằng quỷ nhỏ của chị, tạm biệt em, em yêu quý của chị, tạm biệt em, thiensudianguc_313 yêu quý của chị… |
|
|




7 Góp ý:
05:55 PM | Chủ Nhật, ngày 27 tháng 01, 2008
ban a! minh goi nhu vay khong biet co fai ko?
Nhung thuc su khi doc bai viet cua cau to da rat buon, buon lam. Trong cai cua cau da trai qua co rat nhieu thu giong to. To da co gang, co gang quen no nhung tai sao moi lan gap mot cai tuong tu to la nho va buon
Dung la cuoc song dau fai luc nao cung nhu minh mong muon va minh cung khong the xoa bo duoc nhung ky niem dep . To nghi quen Quan voi cau la mot tinh cam chi em trongsang va dep du no co mot chut buon , nhungminh luon ghi nho no trong long fai ko ban?
03:11 PM | Thứ Tư, ngày 09 tháng 01, 2008
ba chi ah..
ba chi tin vao bon em mot chut di..qua thuc bon em rat wy chi
bon e toan nhung thang that tha thui..bon em vao blog,co le nguoi cam thay than wen nhat va cam thay than tuocv nhat ..bon em thuc su wy ba chi ma.
hom thanh quan no' bao no cho e di ke di gap chi.e rat vui..l
vay ma cuoii tuan no lai bao chi jan cai j ay..
bon e moi chi bit chi tren blog..
nghe tin chi nghi lam,rui chju sap di xa thang nao chang bun ha chi..
em con bao tet nay dinh ra nha chi chuc tet vay ma..
e dinh ru chio va Quan di an kem,boi 2 thang cung thich kem,nhung tiec wa..
chi cho bon em mot co' hoi di chi..
05:50 PM | Thứ Hai, ngày 07 tháng 01, 2008
Nếu ko có một tình cảm thật đặc biệt, chắc ko dễ gì viết được 1 entry chân thành thế này.
Ảo ảo thật thật... thật thật ảo ảo ...
03:44 PM | Thứ Hai, ngày 07 tháng 01, 2008
Mình nghĩ và tin rằng vẫn có những câu chuyện thật trên mạng. Mong là cậu em cù HM là có thật.
Hôm nào mình sẽ kể cho HM nghe câu chuyện của chính mình. Ông xã mình bây giờ đấy.
01:02 PM | Thứ Hai, ngày 07 tháng 01, 2008
Nhiều người nghĩ rằng trong một không gian ảo sẽ không có những tình cảm thật, nhưng tôi không nghĩ vậy, trong cái không gian ảo kia luôn tồn tại tình cảm rất thật....
Tôi đã gặp nhiều nỗi buồn trong cuộc sống và lần nào cũng vậy chính những người bạn tưởng chừng như ảo kia đã giúp tôi có nghị lực vượt qua, tôi và họ hoàn toàn xa lạ nhưng những người bạn đó đã nghe tôi chút bầu tâm sự, đã ngồi trước màn hình ảo với tôi suốt đêm để tôi có thể vơi đi lỗi buồn.......
Tôi thích bài viết của chị,nó làm tôi nhớ lại những giây phút khó khăn nhất của tôi trong cuộc sống và những người bạn ảo đã giúp tôi vượt qua!
Chúc hai người có tình bạn đẹp
12:53 PM | Thứ Hai, ngày 07 tháng 01, 2008
11:16 AM | Thứ Hai, ngày 07 tháng 01, 2008
Gởi góp ý mới
<< Trở về