Lời tháng bảy
Điểm Ngôi sao Blog: 43 (8 lượt) |
|
Mở đầu tháng bảy là kết quả đẹp đẽ của cuộc thi "Nam thanh nữ tú", tiếp theo là một buổi ọp tưng bừng. Bây giờ ban quản trị mới có lời đi vào một hoạt động là tâm điểm của ngôi sao blog trong tháng bảy.
Trước khi đi vào vấn đề chính là phải có mấy lời thế này:
Các bạn ơi, ai trong chúng ta có lẽ cũng mang trong lòng không ít thì nhiều một tình cảm thương yêu với mảnh đất miền trung thân thương của tổ quốc. Giải đất như chiếc đòn gánh gánh hai đầu đất nước thân yêu. Đất ấy, người ấy đã hy sinh thật nhiều trong chiến tranh, và vẫn còn vất vả thật nhiều trong thời bình chưa hết gian khó.
Ngay tại Ngôi Sao Blog các bạn miền trung cũng tham gia đóng góp hết mình, ban quản trị vẫn mong ước làm một điều gì đó cho miền trung và bè bạn ngoài đó.
Nay chúng tôi long trọng tuyên bố như sau:
Mạng Ngôi Sao Blog phát động cuộc thi: Viết về miền trung yêu dấu!
Thể lệ cực kỳ đơn giản:
Các bạn hãy viết các thể loại: Văn xuôi, thơ, ký sự. . . Về những gì các bạn đã thấy, đã nghe đã cảm nhận về cuộc sống của con người miền Trung, những câu chuyện đời thường của những con người bình thường của miền Trung yêu dấu. Nếu viết về những tấm gương mà bạn đã được chứng kiến xin cố gắng ghi địa chỉ rõ ràng.
Các bạn cứ đăng bài ở blog bình thường, xin làm phiền ghi thêm một dòng: Bài dự thi viết về miền Trung yêu dấu.
Và xin làm phiền thêm một lần nữa, ngoài đăng ở blog cá nhân, bạn hãy gửi link về blog: Miền Trung Yêu Dấu - ngoisaoblog.com/mientrungyeudau mới lập ra để ban thẩm định đọc ngay từ bây giờ các bạn nhé.
Cơ cấu giải như sau:
Một giải đặc biệt.
Hai giải nhất.
Ba giải nhì.
Năm giải khuyến khích đồng hạng.
Các bài chất lượng cao sẽ xuất hiện trên tiêu điểm. Đặc biệt ngày 27-7 toàn bộ tiêu điểm của Ngôi Sao Blog sẽ trịnh trọng dành đăng các bài viết của cuộc thi này. Và biểu trung của cuộc thi sẽ là hình ảnh mẹ việt nam hùng: Nguyễn thị Thứ, bà mẹ có chồng và chín người con là liệt sĩ của miền Trung.
Các bạn được giải sẽ nhận giấy chứng nhận của Bgôi Sao Blog.
Còn phần thưởng thì ban quản trị không dám hứa trước, nhưng nếu có nguồn tài trợ chúng tôi sẽ xin tuyên bố sau. Các bạn thông cảm. Vui, ý nghĩa là chính mà.
Quý bằng hữu quý bạn bè, nếu có lòng yếu quý quan tâm tới cuộc thi liên lạc với chúng qua số máy:08-7112405 gặp Thu Hương. Chúng tôi sẽ công khai sự quan tâm vào ngày trao giải là ngày 3-8-2008.
Chúng tôi nhận bài hạn chót: 22h ngày 26-7-2008
Chú ý: Mọi bài viết dự thi mà các bạn không gửi link về trang web của cuộc thi nếu thất lạc chúng tôi không chịu trách nhiệm ạ
Mong các bạn nhiệt liệt tham gia cuộc thi ngày, đây là dịp để tất cả chúng ta có thể tỏ bày tình cảm với đất với người miền Trung đấy ạ.
Khuyến khích bài viết có hình minh họa kèm theo.
Trân trọng thông báo.
Ngôi Sao Blog
30 Góp ý:
Một ông nhà giàu đang ngồi trong chiếc xe hơi đắt tiền chạy khá nhanh trên đường phố. Từ phía trước, ông nhìn thấy một đứa trẻ đang chạy ra từ giữa mấy chiếc xe đang đậu bên lề.
Ông giảm tốc độ nhưng khi xe chạy ngang chỗ ông đã nhìn thấy đứa trẻ thì chẳng có ai cả. Đột nhiên, ông nghe có tiếng đá ném vào cửa xe mình. Ông đạp ngay thắng, cho xe vòng trở lại chỗ viên đá được ném ra. Quả là có một đứa trẻ đang đứng giữa những chiếc xe đậu. Nhảy bổ ra khỏi xe, không kịp quan sát xung quanh, ông tóm lấy đứa trẻ, đè gí nó vào một chiếc xe gần đó và hét lên: “Mày làm cái quỷ gì thế hả?”. Cơn nóng giận bốc ngược lên đỉnh đầu, ông tiếp: “Chiếc xe này mới toanh, mày sẽ phải trả cả đống tiền vì cái viên đá của mày đấy”.
“Làm ơn, thưa ông. Con xin lỗi. Con không biết làm cách gì khác hơn” - cậu bé van nài - “Con ném viên đá là vì con đã từng vẫy ra hiệu nhưng không có một người nào dừng xe lại...”. Nước mắt lăn dài trên má cậu bé khi nó chỉ tay về phía vỉa hè. “Nó là em con” - cậu bé nói - “Chiếc xe lăn từ trên lề đường xuống, nó bị ngã ra khỏi xe lăn, nhưng con không thể nâng nó dậy nổi”. Vừa thổn thức, cậu bé vừa năn nỉ: “Ông làm ơn giúp con đặt nó vào xe lăn. Nó đang bị đau, và nó quá nặng đối với con”.
Tiến lại chỗ đứa bé bị ngã, người đàn ông cố gắng nuốt trôi cái gì đó đang chẹn ngang cổ họng mình. Ông ta nâng đứa bé lên đặt vào chiếc xe lăn rồi rút khăn ra cố lau sạch các vết bẩn và kiểm tra mọi thứ cẩn thận một cách ngượng nghịu.
“Cám ơn rất nhiều, ông thật tốt bụng”. Đứa trẻ nói với ông cùng ánh nhìn biết ơn rồi đẩy em nó đi. Người đàn ông đứng nhìn mãi, sau cùng cũng chậm bước đi về phía xe của mình. Đoạn đường dường như quá dài.
Về sau, dù đã nhiều lần đưa xe đi sơn, sửa lại, nhưng ông vẫn giữ lại vết lõm ngày nào như một lời nhắc nhở bản thân suốt cả cuộc đời.
Đôi khi, bạn không có thời gian để lắng nghe cho đến khi có một “viên đá” ném vào mình. Bạn sẽ chọn điều gì: Lắng nghe hay là chờ một viên đá?!
Nhưng phải suy nghĩ thật kĩ để viết về đề tài này sao cho thể hiện được đúng nhất.
(Thong cam cho em vi vietkey moi bi hu...hixx..)
Vì quê hương là chùm khế ngọt mà.
(Có phải quê của noinhosonghuong ?)
-------
thơtôi
Gởi góp ý mới
<< Trở về